Nghe thế, cả hai đều gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng. Lúc nãy khi xuống lầu, rõ ràng có tiếng bước chân rất khẽ xen lẫn vào tiếng bước chân của họ.
Thính giác của cả ba đều vượt xa người thường, nhưng dù có tập trung lắng nghe đến đâu cũng không tài nào xác định được phương hướng, thậm chí cả khoảng cách của tiếng bước chân kia.
Lúc này ba người đều đứng im bất động, nhưng cứ như ảo giác, tiếng bước chân kia lại biến mất tăm.
"Là con Quỷ Anh..." Vương Lộ lên tiếng, "Chắc nó đang nấp ở góc khuất nào đó thôi. Đừng hạ điện thoại xuống, có ánh sáng là nó không làm gì được chúng ta đâu."




